Thiết tưởng cũng nên vài nét về ông bà nội của tôi. Bà tôi
dáng người dong dỏng cao, thời con gái có thể xếp vào loại chân dài, dáng vẻ
phúc hậu, có trí nhớ rất dai và hay kể chuyện, bà hay bảo tôi nhổ tóc sâu và
khi bà chải tóc ra mớ tóc rối nào thì bà cuộn lại nhét vào cái hốc gỗ sát ván
bên trái bếp, bà thường cho tôi tiền thưởng để mua kẹo, thường là 5 xu một
công. Số tóc sâu, tóc rối tôi thường gom của bà, của mẹ hay của cô, tôi đều giữ
lại một mình tôi hưởng hết, mỗi khi có ông có bà hàng kẹo kéo đi ngang qua rao
lông gà lông vịt tóc rối đổi lấy kẹo đi. Tôi lại hớn hở mang ra cả đống ra đổi
lấy kẹo. Họ thu gom những thứ của nợ ấy làm gì tôi cũng chẳng cần biết, miễn có
kẹo kéo ăn là được rồi. Sau này lớn lên tôi biết lông gà lông vịt để nhồi vào
làm gối, nhưng mớ tóc rối nham nhở đen trắng lẫn lộn để làm gì thì đến bây giờ
đã là một lão phu rồi mà tôi cũng chẳng biết. Không lẽ lại làm gối, làm gấu
bông búp bê…? Dành cho một ngành công nghiệp, hay thủ công chế biến nào tôi
cũng đành chịu không thể nào hiểu nổi.
( nguoibinhtho.blogspot.com ) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2019
Tuổi Âú Thơ (7)
Truyện kể của Lu Hà phần 7
Những ngày ở trại trẻ Phú Xuyên Hà Tây đối với tôi là một
địa ngục trần gian đày đọa trẻ con chứ có hay ho gì? Bố tôi là một sĩ quan quân
đội, là thủ trưởng của một đơn vị hàng ngày có lính tráng cung phụng hầu hạ nịnh
bợ làm sao mà bố tôi có thể thấu hiểu hết nỗi khổ của anh em tôi? Bố tôi còn
cho tôi chỉ là đứa trẻ cứng đầu cứng cổ không biết nghe lời dạy bảo, bố tôi
không coi trọng những suy tư lập luận trẻ thơ của tôi ra gì. Bố cứ ở đâu có đảng
thì mọi sự tốt lành cả. Đảng nào đủ sức và có thời gian để quan tâm đến các
cháu nhỏ của một công ty vệ sinh, chuyên làm các việc lao công đổ thùng, khuân
rác? Anh em chúng tôi đúng ra phải đi theo tiêu chuẩn con cái cán bộ trung cấp
và cao cấp bên quân đội, sao lại lạc vào trại trẻ Phú Xuyên?
Tuổi Âú Thơ (6)
Truyện kể của Lu Hà phần 6
Tôi biết bố tôi là một người cộng sản mẫn cán rất trung
thành với chủ nghĩa Mác Lê, Mao Trạch Đông, bố tôi từng sang Tàu học, nhưng con
đường binh nghiệp của bố tôi vẫn cứ lao đao lận đận, bạn bè cùng cấp hay thuộc
cấp thời vệ quốc đoàn đều là cán bộ cao cấp hay tướng lãnh cả nhưng bố tôi cứ cậm
cạch mãi là cán bộ trung cấp. Từng là chủ nhiệm chính trị trung đoàn, lúc nào bố
tôi cũng lý luận: Vật chất có trước, ý thức có sau, tồn tại xã hội quyết định ý
thức tư tưởng con người. Nói thật lòng với số kiến thức triết học chính trị của
bố tôi mà so sánh với tôi bây giờ còn kém xa lắm. Tôi chẳng phải là cán bộ cán
bẹt chi hết, giáo sư, tiến sĩ, cử nhân chi hết chỉ là một người công nhân lao động
bình thường và nay đã nghỉ hưu trí. Gía như bố tôi sinh ra ở miền Nam theo quân
đội ông Diệm ông Thiệu thì con đường binh nghiệp của bố tôi chắc sẽ sán lạn
hơn. Bố tôi thật là khổ sở điêu đứng cứ mỗi kỳ xét duyệt đề bạt thăng chức
thăng quân hàm thì bị cấp trên hãm lại vì có hơi hám thành phần địa chủ, tuy
sau cải cách có giảm xuống là thành phần trung nông. Cứ phải là bần nông cốt
cán, khố rách áo ôm, ăn mày ăn xin, làm mõ làm thằng ở người ta mới ưu ái nâng
đỡ trọng dụng.
Tuổi Ấu Thơ (5)
Truyện kể của Lu Hà phần 5
Truyện tôi mới 6 tuổi cháu đích tôn ông Đồ nổi tiếng hay
chữ nhất làng, nền nếp giáo huấn theo đạo Khổng Mạnh lúc nào cũng nhân nghĩa lễ
trí tín, công dung ngôn hạnh lại đánh một đứa trẻ lớn gấp đôi gãy chân loan tin
khắp làng và các vùng lân cận. Một đồn mười, mười đồn trăm, trăm đồn nghìn. Ại
cũng bảo tôi ngỗ nghịch được ông bà nuông chiều quá mức nên hỗn láo khó dạy bảo.
Tuổi Âú Thơ (4)
Truyện kể của Lu Hà phần 4
Một ngày bỗng cả nhà tôi nhộn nhịp vui vẻ hẳn lên vì có một
chú người nhỏ con, nói giọng Quảng Nam đặc sệt, tiếng chú líu lo như chim hót,
tôi nghe thấy là lạ tai, và tôi tỏ ra thích thú lắm. Cùng đi có một ông hình
như là cán bộ cán bẹt gì đó là cấp trên hay người trong chi ủy đảng ủy về để kiểm
tra thành phần của cô tôi, có phải loại xỏ giầy nhầm theo Tây đánh ta hay theo
ta đánh Tàu không? Hay theo cả Tây lẫn Tàu đánh ta không? Như té ra cô tôi được
xếp vào thành phần cơ bản vì có bố là đảng viên và cả hai anh trai đều là bộ đội
chính quy. Vậy giàn lãnh đạo đảng bộ nhà máy gỗ Hà Nội ưng ý sát ván và chuẩn y
cho phép cô tôi được lấy chú Lan. Một vài tháng sau thấy cả bố tôi và chú Thỉnh
từ trường sĩ quan lục quân về, chú Thỉnh cũng đã mới tốt nghiệp sĩ quan. Ngày
tôi ở trường sĩ quan Sơn Tây thấy một chú trắng trẻo đẹp trai dáng người thư
sinh mới đi tập về vác một lá cờ nhỏ đi qua khu nhà bố tôi ở, chú cười và bế
tôi lên. Tôi vẫn chưa biết chú là em trai ruột của bố tôi.
Tuổi Ấu Thơ (3)
Truyện kể của Lu Hà phần 3
Sau khi đưa tôi trở lại quê giao con trai cho ông bà và mẹ
tôi, bố tôi trở lại đơn vị, còn mẹ tôi cũng sinh ra em bé. Bà nội tôi cũng trở
nên thuận hòa với con dâu, vì mẹ tôi đã có công sinh ra hai đứa con trai cho
dòng họ Nguyễn.
Tuổi Ấu Thơ (2)
Truyện kể của Lu Hà phần 2
Thế là hai mẹ con tôi về ở với ông bà nội, căn nhà gỗ 5
gian rộng thênh thang, nhà ngang rất dài hơn cả căn lớn, cả ngôi nhà theo hình
chữ T, căn lớn mé tường phía nam là cái giường gỗ của bà nội tôi, mé tường phía
bắc là cái giường của ông tôi, gữa nhà là bàn thờ tổ tiên hướng về phía đông, mẹ
con tôi được thu xếp cho ở nhà ngang. Tôi nhớ lúc đó có phong trào tổ đổi công,
mẹ tôi người nhỏ sức vóc yếu ớt lại là con gái ông Lý Trưởng trong làng, từ nhỏ
được nuông chiều không phải lao động làm việc vất vả, nhưng khi về làm dâu nhà
họ Nguyễn thì cả một vấn đề nan giải. Bởi vì thời phong kiến, ông Lý tức ông
ngoại tôi muốn kén một chàng rể con nhà gia giáo có học vấn để thay ông chức lý
trưởng trong làng. Bố tôi là một chàng trai tướng mạo uy nghi là con trai cả của cụ đồ lại vừa mới đậu xong
sơ học yếu lược về chữ quốc ngữ, chữ nho cũng được học đôi chút. Mẹ tôi cũng
háo hức muốn được làm bà Lý nên mới thuận lấy bố tôi. Nhưng thời thế đổi thay,
bố tôi lại theo lời khuyên của ông nội tôi mà đi làm lính vệ quốc đoàn sau này
còn có tên gọi là bộ đội.
Đời Một Thi Nhân - CHƯƠNG I. Tuổi Âú Thơ (1)
Truyện kể của Lu Hà phần 1
Tôi sinh vào giờ tý,
năm nhâm thìn, một đêm mưa gió trời giông chớp giật, mưa gió bão tố nổi lên
đùng đùng, tiếng khóc oa oa như xé tan bầu không khí tĩnh lặng thấp thỏm chờ đợi
của cả gia đình, ông bà nội ngoại, cô gì chú bác.
Lương Y Kiêm Từ Mẫu
(Thư cầu cứu của một người cha, chuyển dịch từ tiếng Đức
sang tiếng Việt)
Kính gửi ông bác sĩ med. S.B. Bác sĩ của gia đình tôi
Tôi đang viết thư này tới ông và nhóm y tế của ông. Tôi cần
lời khuyên của ông. Tôi là ông Lu Hà
Gia đình tôi đến từ Đông Đức có 3 người con, con gái
tôi L. S sinh ra ở Tây Đức, nó là một cô gái tốt, học sinh viên giỏi từ thời
trung học và đang học tại Đại học Basel, và Freiburg. Đầu tiên là kỹ thuật Nano
sau đó là hóa học.
Tuy đang bận rộn nghiên cứu khoa học, cháu vẫn tìm việc
làm thêm, để kiếm chút tiền còm, cháu muốn có mọi thứ. Bên nước chúng tôi gọi
là tham sân si. Tham có học vấn danh hiệu, lại tham có tiền, tất nhiên sẽ sinh ra nóng giận và ngu muội.
Cú Đánh Bất Ngờ
Hồi ký
những ngày của tôi với mật vụ Đông Đức Stasi
(Chuyện kể của Lu Hà)
Hilfe! Hilfe! Hilfe! Cứu tôi với! Một tiếng kêu thê thảm rùng
rợn của một người cha, một người chồng, một tâm hồn văn nhân, một linh hồn đã
phải chịu biết bao nhiêu đau thương tang tóc trên đường đời. Phải chăng đã thấu
vọng tới tận trời xanh?
Mấy ngày nay tôi không thể lên mạng Internet được vì theo thỏa thuận chung phải thay đổi lại công ty dịch vụ Internet mới. Với khoảng trống thời gian này, tôi tranh thủ soát lại hàng loạt bài tiểu luận, tâm bút và một số bài thơ làm từ đời nảo đời nao do ngẫu hứng mà còn bỏ xót lại trong máy tính, hay quên khuấy mất đi? Nên bây giờ cần đưa chúng những đứa con tinh thần rơi vãi vào họ hàng gốc gác, đúng chương mục thể loại. Trong lúc tôi đang tập thiền theo tư thế nằm thì vợ tôi gọi giật giọng: Ông ơi! Tuần vừa rồi đến phiên nhà mình trực hành lang, chiều tối chủ nhật các con bận học bài cả và tôi bị mệt quên mất. Hay là sáng nay ông giúp tôi làm đi không kẻo mang tiếng là mình lười biếng, hàng xóm người ta lại kêu ca.
Mấy ngày nay tôi không thể lên mạng Internet được vì theo thỏa thuận chung phải thay đổi lại công ty dịch vụ Internet mới. Với khoảng trống thời gian này, tôi tranh thủ soát lại hàng loạt bài tiểu luận, tâm bút và một số bài thơ làm từ đời nảo đời nao do ngẫu hứng mà còn bỏ xót lại trong máy tính, hay quên khuấy mất đi? Nên bây giờ cần đưa chúng những đứa con tinh thần rơi vãi vào họ hàng gốc gác, đúng chương mục thể loại. Trong lúc tôi đang tập thiền theo tư thế nằm thì vợ tôi gọi giật giọng: Ông ơi! Tuần vừa rồi đến phiên nhà mình trực hành lang, chiều tối chủ nhật các con bận học bài cả và tôi bị mệt quên mất. Hay là sáng nay ông giúp tôi làm đi không kẻo mang tiếng là mình lười biếng, hàng xóm người ta lại kêu ca.
Nguồn Cội Gia Đình Thi Nhân Lu Hà (2)
Truyện kể của Lu Hà
Phần 2.
Đời Người Chóng Thật. Thấm thoát ngày nào mà nay đã hơn 50 năm rồi. Khi tôi khoảng 6 hoặc 7 tuổi thì ông bà tôi đã hơn 70 rồi. Bà tôi dáng người thanh cao, nhưng cũng lạ lưng bà vẫn thẳng không bị còng xuống như các cụ già khác. Còn ông tôi dáng đạo mạo trông giống như các đạo sĩ trong phim chưởng của Tàu. Tóc trắng như cước, da mặt căng không nhăn nhúm. Hơn 70 tuổi mà ông rất hồng hào, thân thể tráng kiện nhưng ông lại không biết võ công. Ngày xưa có người mến tài văn chương của ông, nhớ ơn ông đã biện lý trước công đường cứu mạng mình mà muốn truyền võ công cho nhưng ông cười và gạt đi.Ông chỉ có thú vui ngâm nga xướng vịnh mà thôi.
Nguồn Cội Gia Đình Thi Nhân Lu Hà (1)
Truyện kể của Lu Hà Phần 1. Mẹ Tôi
Lòng Mẹ Thương Con
Nhân
ngày giỗ 49 Ngày
Mẹ
đi đã bốn chín ngày
Con
nơi viễn xứ thở dài xót xa
Nhớ
thương vót bút tuôn ra
Câu
thơ phảng phất bao la cõi trời
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)