Thơ : Mai Hoài Thu
Nhạc: Khê Kinh Kha
Giọng ca: Bảo Yến
...
Điệu hò:
Ơ….à…….
Sông Hương nước chảy về mô…
Núi Ngự…. núi Ngự ngàn năm đứng chờ đợi ai…….
À….ơ…….
Còn chi mô, còn chi mô, bao ngày tháng, bao ngày tháng…….
Xa vời…….
( nguoibinhtho.blogspot.com ) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Thơ : Mai Hoài Thu
Nhạc: Khê Kinh Kha
Giọng ca: Bảo Yến
...
Điệu hò:
Ơ….à…….
Sông Hương nước chảy về mô…
Núi Ngự…. núi Ngự ngàn năm đứng chờ đợi ai…….
À….ơ…….
Còn chi mô, còn chi mô, bao ngày tháng, bao ngày tháng…….
Xa vời…….
18.7.2020
Nguyễn Thanh Hoàng:
“ Anh đọc tất cả tác phẩm của em khi anh thấy. Quý phục em lắm !
Thơ rất hay mà ý quá phong phú !!!
Thơ hay quá !
Quý phục Thi sĩ LU HÀ !!!“
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Nguyên tác:
Nhân...
Cũng mộng ham giàu phẩm giá tiêu
Vàng đeo nặng cổ lão gia khều
Bao nàng chảnh chọe ve bày níu
Mấy cậu dê già cả lũ phiêu
Nghĩa ái đâu còn tâm phỉ nhục
Tình đau chẳng có nặng mưu nhiều
Thôi đành để chốn đời lang bạt
Bởi mị Tiền, Nhân thấy chữ điêu ...
-Nina Phan: Con gái học lớp ba được vào vòng cuối ở trường thi diễn thuyết bài thơ "Chính Tôi" ( Myself).
Nina đã cố gắng đưa bài thơ của Mỹ về thơ Việt mà vẫn giữ nguyên bản ý và câu vần. Cùng với đoạn phim con gái thi diễn thuyết!
Hy vọng các bạn vui!
CHÍNH TÔI ( Thơ dịch)
Tôi phải sống với chính mình, vì vậy
Điều chỉnh bản thân tự mình nhận thấy
Ước muốn khả năng hiểu lấy ngày qua
Mãi nhìn thẳng mình xuyên đáy mắt trong xa
Tôi không muốn đứng vùi chân nhìn trời lặn
Tự ghét hờn với gậm nhấm băn khoăn
Chẳng muốn ôm lòng chứa nhiều ngăn tủ
Dấu từng lớp bí mật bao điều ấp ủ
Và tự dối mình đời vẫn cứ trôi
Rằng trên đời không ai biết về tôi
Loại đàn ông... của chính tôi đây
Không muốn khoác lên mình áo màu nhục vấy
Vẫn muốn được kính trọng đong đầy nhân thế
Trong cuộc đấu tranh giữa danh vọng và ngân mê
Tôi muốn có thể tự yêu lấy mình
Tôi không muốn ngày cứ đến lặng thinh
Như một buổi diễn vừa ồn, thô kệch chẳng ra hình
Vì không thể trốn tránh được tâm linh
Tôi biết mọi thứ khi cả người khác nhìn tôi u minh
Tôi tự thấy điều người ta không thể thấy
Và tôi không thể gạt mình, vì như vậy
Khi mọi thứ xảy ra, tôi ước muốn mãi được cho
Danh dự và lương tâm luôn tự do.
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tiễn biệt người đi thì kẻ ở lại thổn tức năm
canh là một hiện tượng theo quy luật tự nhiên của tình cảm, trái tim tâm linh con người ta. Nữ sĩ Giang Hoa lấy tiêu
đề bài thơ xướng là: “ Tiễn Biệt “ thì Lu Hà tôi họa lại theo với tiêu đề là: “ Thổn
Thức Năm Canh “ là lẽ thường tình vậy.
Giang Hoa:
“ Tiễn biệt ai về tuyết đổ rơi
Hoàng hôn phủ núi lặn phương trời “
Lu Hà:
“Thổn thức năm canh giọt lệ
rơi!
Nỗi niềm cô quạnh cuối chân trời “
bình thơ Giang Hoa và Lu Hà.
Buồn ..
Đêm buồn ta uống cạn vầng trăng
Mượn rượu Quỳnh tương ngắm chị Hằng
Lỡ chén la đà say ngã đổ
Như hồn ngất ngưởng chạnh sầu giăng
Miệng cười cho thói đời đen bạc
Lòng hận để ly mộng tím vàng
Chẳng hiểu vì đâu mà thổn thức
Bao niềm buốt lạnh hóa hồn băng