Hôm nay tôi mở trang Mai Hoài Thu trong Facebook và nghe bài hát “Ngày Về “ được phổ từ
thơ Mai Hoài Thu của hai nhạc sĩ Vĩnh Diện, Nguyễn thị Ngọc Diễm do hai ca sĩ Ngọc Quy và Ngọc hiền hát. Kỳ lạ
thay, cùng một bài thơ nhưng hai bản nhạc nghe tiết tấu âm điệu khác hẳn nhau. Người thì trầm hùng sâu
lắng kẻ thì lâm ly nức nở u hoài
Nên tôi đã viết cho Thu mấy dòng tin nhắn:
Theo anh nghĩ bình thơ là công việc của các thi sĩ do cùng cảnh giới tâm linh, cảm ngộ, cảm xúc thơ nhau? Sao lại có những nhà bình luận được khi họ là những người xa lạ chẳng quen biết thân thiện gì với ta? Ai là người đầu têu ra cái trò các nhà bình luận này trong lịch sử thơ ca, khi mà cả đời họ không làm nổi được một bài thơ? Các nhà văn cũng bình luận được nhưng phải trung thực vô tư. Anh ta không thể là một cán bộ tuyên huấn ăn lương đảng, là con chó giữ nhà cho chế độ mà bình thơ người khác được như trường hợp Lý Định là một tên gian thần tặc tử bình luận thơ ông Tô Đông Pha thời nhà Tống, rồi vô lý bỏ tù đày đọa người ta trong khi Tô Đông Pha thiên về thơ trữ tình. Theo anh, đây là một trò ma mãnh để kiểm soát suy nghĩ và trói buộc người ta mà thôi. Không thể có cái nghề chuyên nghiệp viết bình luận thơ linh tinh thế này được, một sự hết sức vô lý phản khoa học tâm linh và tự do của linh hồn. Bình đúng, bình hay thì không sao, không nói làm gì nhưng mượn bình để xỉ nhục đấu tố người khác chụp mũ vu khống người ta theo kiểu ông Hoài Thanh là không được là phạm pháp luật. Ở các nước có luật bảo vệ tự do sáng tác và luật bảo vệ nhân phẩm ông Hoài Thanh phải bị truy tố trước toà án và bị phạt giam